Mắt Mã Văn Hào sáng lên, bước nhanh tới, chủ động chìa tay ra: "Anh Liệt! Ngưỡng mộ anh đã lâu, em là Mã Văn Hào."
Liệt bắt tay hắn thật chặt, nở nụ cười hơi khách sáo nhưng rất chân thành: "Mã tiên sinh quá khen rồi. Hội trưởng từng nhắc tới cậu, đúng là tuổi trẻ tài cao. Cứ gọi tôi là Liệt là được."
"Ấy, sao thế được! Anh lớn tuổi hơn, em gọi một tiếng anh là lẽ đương nhiên. Anh cứ gọi em là Tiểu Hào, hoặc Văn Hào đều được." Mã Văn Hào nhiệt tình khoác vai Liệt, động tác tự nhiên mà không hề sỗ sàng: "Đi đi đi, chúng ta đừng đứng đây nữa. Anh từ xa tới, nhất định phải mở tiệc tẩy trần cho anh! Em đặt chỗ xong xuôi cả rồi, anh em mình vừa ăn vừa nói chuyện. Mấy chuyện ở Đế Đô này, anh muốn biết gì, em đảm bảo biết gì nói nấy!"




